Đồng nghiệp trong bộ phận vui vẻ, trừ những con rắn độc thì cũng có các ae giúp đỡ lẫn nhau. Nói chung cái ưu điểm này cũng không kéo được nổi mấy cái nhược điểm ở dưới
Môi trường làm việc cực kỳ tệ. Lễ Tết không được nghỉ, nếu nghỉ thì bắt làm bù. Ngày phép thì xin nghỉ rất khó, nghỉ là mất chuyên cần. Tăng ca thì không có lương, gọi là “bù giờ”, nhưng đến khi cần nghỉ bù thì lại không được chấp nhận. Ngoài việc trong kho, nhân viên còn bị bắt chạy giao hàng xa bất kể nắng mưa. Lương thì thấp bèo, mỗi lần tăng chỉ vài chục ngàn lấy lệ, trong khi KPI ngày càng áp lực hơn. Làm thì thưởng chẳng bao nhiêu, nhưng chỉ cần sai sót một chút thì bắt đền lên tới cả chục triệu – đi làm mà chẳng khác gì đi trả nợ. Khách ế thì sếp chửi lên đầu lên cổ nhân viên. Không chỉ vậy, môi trường còn đầy ganh ghét, thù đua giữa đồng nghiệp. Ai không “thuận phe” thì dễ bị ghét bỏ, chèn ép, thậm chí còn bị nói ra nói vào là rời khỏi vị trí làm việc. Quản lý cửa hàng thì toxic, thiên vị, thích nịnh nọt, còn công khai hẹn hò nhân viên nữ dù đã có vợ con. Giờ giấc thì không rõ ràng, khách còn thì phải ở lại làm như tăng ca không công, có khi đến tận vài tiếng. Nhân viên kho còn phải kiêm luôn trực vệ sinh, sửa chữa đủ thứ, nhiều việc nguy hiểm mà chẳng ai quan tâm. Tóm lại, vị trí nhân viên kho ở đây vừa áp lực, vừa bất công, lương thấp, môi trường độc hại, không hề tạo điều kiện cho nhân viên phát triển – chỉ làm cho người ta nản và kiệt sức.