Sếp mở mồm ra là chê là khinh thường Việt Nam.
Đối với anh tất cả những gì xấu xa nhất, lạc hậu nhất là Việt Nam. Bất cứ khi gặp vấn đề gì anh đều so với Mỹ họ không thế vậy đâu, Nhật không bao giờ như này. Chê đất nước không phát triển, chính trị sai cách, người dân ng u.
Sao anh không cút sang nước khác mà sống hả anh? Anh đang làm giàu trên chính đồng bào nước mình và hưởng hoà bình nhờ thế hệ trước đấy? Anh vô ơn thế??? Nhưng đến bố mẹ rồi thầy giáo dạy anh anh còn chê là không thông minh được thì vấn đề của anh là suy đồi đạo đức. Quan điểm của anh sếp này là cái nhà là cái tầm thường, mua được thì cũng tầm thường, tao đi ở nhà thuê nhưng tao khinh những đứa mua được nhà. Nhân viên thường trực bị hỏi các câu như em có muốn trở thành nội gián cho công ty không, nghe ngóng rồi về báo lại anh, công ty sẽ trả cho em 1 khoản phúc lợi, văn hoá gì vậy mn (confirm là mình từng bị hỏi). : Sau thời gian gắn bó em cũng cảm thấy bản thân làm hết mình sai chủ, em cũng sắp đi rồi nhưng buồn vì ngày ngày anh càng biến chất, tha hoá về đạo đức. Đáng lẽ ceo là người chuẩn mực ít nhất là không bao giờ nói xấu nhân viên mìn, nhưng anh luôn đi ngược lại. Em làm dênd giờ này cũng chỉ vì yêu mến các đồng nghiệp, còn sếp như anh cống hiến cũng bằng thừa. No-respect!!!