Không OT ngoài giờ .
Có thể đi muộn, bù giờ làm — tính linh hoạt cao, miễn là bạn tự cân lại thời gian và deadline vẫn “đúng hẹn”.
Ăn mặc thoải mái — dresscode rất chill, phù hợp với tinh thần “quy trình cũng chill”.
Lương trả đủ, đôi khi chậm 1–2 ngày — ai thích cảm giác hồi hộp đầu tháng sẽ thấy cũng… có gia vị.
Có cấp ghế tựa — đúng nghĩa “có cấp”, còn chuyện ghế sạch/ghế nguyên vẹn thì tuỳ nhân phẩm; ghế gãy vẫn ngồi được nếu bạn có kỹ năng giữ thăng bằng.
Có vài bánh kẹo/snack
1) Lương & phụ cấp: ổn định theo kiểu… hên xui
Ngày trả lương “thường là ngày 10”, nhưng thỉnh thoảng sẽ có thêm trải nghiệm chờ thêm vài ngày để rèn tính kiên nhẫn.
Phụ cấp gửi xe vận hành theo mô hình phân tầng trải nghiệm: ai có “đặc quyền” thì để xe thuận tiện, còn lại có thể được bonus bài tập đi bộ.
Muốn nhận phụ cấp thì mỗi ngày nhớ chụp minh chứng; quên là coi như bạn vừa donate.
Phụ cấp ghi trên hợp đồng có mốc ngày, nhưng thực tế mình từng gặp tình huống nhận trễ vài tháng (cảm giác như phụ cấp có “lịch riêng”).
Intern: mức hỗ trợ theo mình quan sát nhỉnh hơn tiền gửi xe một chút, nhưng kỳ vọng công việc thì đôi khi khá người lớn (ví dụ giao cho 2 intern gánh một phần lớn của project).
2) Quy trình: đa nhiệm là văn hoá, thiếu vai trò là tiêu chuẩn, intern build source cho cty
Project internal: dev kiêm BA + Tester + PM (một người cân cả vũ trụ).
Project external: có Jira, nhưng Jira chỉ “sống” khi khách hàng ở trong đó. Không thì task đi bằng miệng/Zalo, nên tracking tiến độ và scope sẽ tuỳ vào khả năng… nhớ của mỗi người.
Quy trình nhìn chung rất tối giản: giao miệng, thiếu guideline rõ ràng. Đặc biệt, mình gần như không thấy senior đủ mạnh để dẫn dắt; chủ yếu junior/intern tự bơi, nên chuyện “đi vào ngõ cụt rồi quay đầu” là điều khó tránh.
Sếp/lead tham gia quy trình theo kiểu presence cho đủ slide: bình thường ít thấy, đến cuối dự án sẽ xuất hiện để tổng kết bằng cảm xúc, trong khi vấn đề cốt lõi là thiếu quản trị ngay từ đầu.
Khi có bug/sự cố, hướng xử lý theo mình trải nghiệm thường là tìm người chịu trách nhiệm trước, tìm nguyên nhân sau—và dev là đối tượng “dễ quy về” nhất.
3) Mức lương vs khối lượng: full-stack nhưng lương… mini
Công việc thực tế không chỉ code: bạn có thể phải kiểm bug, triage, support QA/PM, làm gần như “mọi thứ trừ lương”.
Mức thu nhập được trao đổi/đề xuất theo mình gặp có lúc rơi vào khoảng 5–7 triệu, trong khi phạm vi việc làm thì không hề “intern/junior nhẹ nhàng”.
Cảm giác job security không cao: có thể bị đánh giá lại/đổi quyết định khá nhanh, ví dụ “mức lương cao hơn vị trí hiện tại của e“.
Có những câu trao đổi kiểu: “em về trường đi, khi nào cần sẽ gọi”—nghe như mô hình nhân sự “on-demand”, phù hợp cho ai thích cảm giác làm việc theo mùa.
4) Thiết bị & hỗ trợ làm việc: “tối giản đến mức… tự lực cánh sinh”
Theo trải nghiệm của mình, công ty cấp đúng một màn hình — phần còn lại là “chương trình rèn luyện tự lập”.
Mình phải dùng laptop cá nhân để chạy project. Tác vụ nặng (build, chạy nhiều service, data lớn…) thì máy cá nhân được dịp chứng minh giới hạn, còn tiến độ thì vẫn chạy như chưa có gì xảy ra.
Cảm giác chung: yêu cầu output kiểu công ty lớn, nhưng công cụ lại theo phong cách “tự trang bị”.
Quản lý mới nên tránh phong cách “lãnh đạo bằng cảm xúc”: ít tham gia lúc cần quyết định, nhưng xuất hiện để phán xét lúc căng. Một team không cần người “nói cho sướng”, mà cần người gỡ blocker và chịu trách nhiệm cho quyết định.
Nói chung là thấy tuyển thì kiếm công ty khác đi